Bạch Tuyết và Hoa Hồng [Truyện cổ tích của anh em Grimm]

Bạch Tuyết và Hoa Hồng [Truyện cổ tích của anh em Grimm]

  • 00:05 26/09/2022
  • Xếp hạng 4.92/5 với 20742 phiếu bầu

Truyện cổ tích Bạch Tuyết và Hoa Hồng

Bạch Tuyết và Hoa Hồng là truyện cổ Grimm, kể về hai chị em nết na thùy mị và chàng hoàng tử khôi ngô tuấn tú bị gã người lùn gian ác phù phép thành gấu.

1. Hai chị em nết na thùy mị

Ngày xưa, có một người đàn bà góa nghèo khó sống cô quạnh trong một túp lều tranh. Trước lều tranh là một cái vườn có hai cây hồng, một cây ra hoa hồng trắng, còn cây kia lại ra hoa hồng đỏ. Bà có hai cô con gái nom đẹp như hai cây hoa hồng. Vì vậy bà đặt tên cho một cô là Bạch Tuyết và cô kia là Hồng Hoa.

Hai cô bé tính tình vui vẻ, nết na, cần cù, làm việc không hề biết mỏi, trên trần gian này thật hiếm có những đứa trẻ như vậy. Bạch Tuyết tính tình dịu dàng, thùy mị hơn Hồng Hoa. Hồng Hoa hay tung tăng chạy nhảy trên bãi cỏ và ngoài đồng để hái hoa, bắt bướm. Ngược lại, Bạch Tuyết luôn luôn ở nhà với mẹ, giúp mẹ trong công việc nội trợ, nếu không có việc gì nữa cô lấy sách đọc truyện cho mẹ nghe. Hai chị em thương yêu nhau lắm, đi đâu cũng dắt tay nhau. Khi Bạch Tuyết nói:

– Chị em chúng ta chẳng muốn sống xa nhau.

Thì Hồng Hoa nói tiếp:

– Suốt đời chúng ta chẳng muốn xa nhau.

Bà mẹ còn dặn hai con:

– Có gì ăn các con cũng phải chia nhau nhé.

Hai chị em hay đi tha thẩn chơi một mình trong rừng hái quả dâu rừng. Không có một con thú rừng nào có ý hại hai em, chúng mon men lại gần hai em; thỏ ăn lá bắp cải trên tay các em, hoẵng đứng ngay bên cạnh hai em thản nhiên gặm cỏ, hươu nhảy nhót tung tăng qua lại, chim đậu trên cành hót líu lo nghe đến vui tai. Chẳng có chuyện gì xảy ra với hai em cả, nếu hai em có mải chơi trong rừng mà trời đã tối thì hai em nằm sát bên nhau trên rêu và ngủ luôn cho đến sáng. Bà mẹ biết vậy nên cũng chẳng bận tâm lo lắng gì.

Có lần hai chị em ngủ lại trong rừng. Khi trời rạng đông hai em tỉnh giấc thì nhìn thấy một cậu bé xinh đẹp mặc quần áo trắng toát ngồi bên cạnh chỗ mình nằm. Cậu bé thấy hai cô thức giấc liền đứng dậy nhìn hai cô trìu mến và đi vào trong rừng. Hai chị em nhìn quanh thì thấy mình nằm ngủ ngay bên cạnh một vực thẳm mà đêm qua cả hai không nhìn thấy, chỉ cần bước thêm vài bước chắc chắn hai cô đã rơi xuống đấy. Nghe chuyện, mẹ bảo hai cô, chắc đó là thiên thần xuống canh cho những trẻ ngoan ngủ được yên lành.

Bạch Tuyết và Hồng Hoa chăm nom, quét tước nhà cửa sạch sẽ trông đến vui mắt. Việc thu dọn, nội trợ trong mùa hè do Hồng Hoa đảm nhận. Sáng nào cũng vậy, trước khi mẹ thức giấc, cô đã đi ra vườn hái hoa và đặt trước giường mẹ một lọ hoa có một bông hồng trắng và một bông hồng đỏ. Mùa đông thì Bạch Tuyết đốt lò sưởi, treo nồi lên bếp lửa, chiếc nồi bằng đồng thau cô đánh kỹ nên bóng nhoáng như vàng. Tối tối, khi hoa tuyết rơi, mẹ bảo:

– Bạch Tuyết, con hãy ra cài cửa lại.

Rồi ba mẹ con ngồi bên bếp lửa. Mẹ đeo kính, lấy quyển sách to đọc chuyện cho cả nhà nghe. Hai con gái vừa ngồi kéo sợi vừa nghe. Nằm cạnh đó là một con cừu con, đằng sau có một con chim bồ câu trắng đang rúc đầu vào cánh mà ngủ.

Câu chuyện Bạch Tuyết và Hoa Hồng
Câu chuyện Bạch Tuyết và Hoa Hồng

2. Vị khách đặc biệt

Một buổi tối, khi thấy mẹ con đang quây quần bên nhau nghe chuyện thì có tiếng gõ cửa, tiếng gõ dồn dập như người nào đó cần được vào nhà ngay. Mẹ bảo:

– Hồng Hoa, con chạy mau ra mở cửa, chắc đó là khách bộ hành tìm chỗ trú đêm đấy.

Hồng Hoa chạy ra, kéo then cài cửa, nghĩ bụng: chắc lại là một người nghèo khổ nào đó. Ai ngờ đó lại là một con gấu thò cái đầu to tướng và đen sì vào trong nhà. Hồng Hoa thét lên và lùi lại. Dê kêu be be, chim bồ câu vỗ cánh và Bạch Tuyết trốn sau giường mẹ.

Nhưng gấu lại biết nói, gấu nói:

– Các em đừng sợ, tôi không làm gì các em đâu, tôi rét cóng cả người, tôi chỉ muốn sưởi nhờ ở đây một lát.

Bà mẹ bảo gấu:

– Tội nghiệp gấu quá, lại gần lửa mà sưởi, cẩn thận kẻo cháy lông đấy.

Rồi bà gọi con:

– Bạch Tuyết, Hồng Hoa, ra đi con, gấu không làm gì các con đâu, gấu rất hiền đấy.

Rồi hai em chạy lại, dần dần cừu và chim bồ câu cũng tới gần, không còn sợ gấu nữa.

Gấu nói:

– Các em hãy rũ tuyết bám ở lông xuống hộ tôi nhé.

Hai em lấy chổi, rồi quét sạch tuyết bám trên lông gấu. Gấu nằm duỗi người ra cho gần lửa, kêu gừ gừ tỏ vẻ sung sướng, dễ chịu. Chẳng mấy chốc hai em đã làm quen với gấu, đùa giỡn với người khách ngờ nghệch vụng về. Hai em lấy tay véo lông gấu, để chân lên lưng gấu, vờn gấu sang trái rồi sang phải, hoặc còn nghịch hơn là lấy cành dẻ làm roi quật gấu, và hễ gấu gừ gừ là các em cười khoái chí.

Gấu cũng thích để hai em nghịch như vậy, nhưng khi hai em nghịch quá thì gấu nói:

– Bạch Tuyết, Hồng Hoa!
Đùa chơi thì được các em,
Giết người yêu quý xem chừng không nên.

Đã đến giờ ngủ, khi các em đã đi ngủ, bà mẹ bảo gấu:

– Con có thể nằm lại bên bếp lửa sưởi, tránh được giá lạnh và thời tiết xấu.

Trời vừa hửng sáng, các em mở cửa cho gấu ra, gấu đạp tuyết đi vào trong rừng.

Từ đó trở đi, tối nào cũng vậy, cứ đúng giờ ấy gấu lại tới nằm bên bếp lửa và để cho hai cô bé tha hồ đùa giỡn. Lâu dần thành thói quen, cả nhà đợi lúc nào anh chàng lông đen tới mới cài then cửa.

Mùa xuân đã đến, khắp mọi nơi cây lại xanh tươi, vào một buổi sáng, gấu nói với Bạch Tuyết:

– Bây giờ anh phải ra đi. Suốt mùa hè anh không thể lại đây được.

Bạch Tuyết hỏi:

– Thế anh đi đâu, anh gấu thân yêu?

– Anh phải vào rừng để trông coi của cải của anh kẻo những gã lùn gian ác lấy trộm mất. Mùa đông đất rắn lại do băng giá, thì bọn lùn đành phải ở lại dưới lòng đất, không sao chui lên được. Nhưng nay mặt trời mùa xuân làm tan băng giá, đất mềm ra, chúng sẽ chui lên được và sẽ lùng sục, tìm cách ăn trộm. Cái gì đã vào tay chúng và đã nằm trong sào huyệt của chúng thì khó lòng mà lấy lại được.

Bạch Tuyết rất buồn vì phải chia tay gấu. Lúc em kéo then cài cửa và lúc gấu né người để ra cổng vì mắc chốt cửa nên trầy một miếng da, Bạch Tuyết thấy hình như có vàng lấp lánh dưới da gấu, nhưng em đâu có biết chuyện riêng của gấu. Gấu rảo bước rồi khuất bóng sau cây rừng.

Truyện Bạch Tuyết và Hoa Hồng
Truyện Bạch Tuyết và Hoa Hồng

3. Bạch Tuyết và Hoa Hồng cùng gã lùn bạc bẽo

Ít lâu sau, mẹ sai hai em vào rừng nhặt cành cây về làm củi. Trong rừng hai em nhìn thấy một cây cổ thụ đổ nằm trên mặt đất, ở đám cỏ gần gốc cây có vật gì đó đang nhảy lên nhảy xuống. Hai em không biết là cái gì. Khi hai em lại gần thì thấy một người lùn, khuôn mặt già nua, có bộ râu dài trắng như tuyết. Râu bị mắc kẹt vào một kẽ thân cây, người lùn nhảy lung tung nhưng càng nhảy càng vướng vít, không biết cách gỡ ra sao. Hắn quắc đôi mắt đỏ ngầu nhìn hai em trừng trừng và quát:

– Tụi bây đứng đó làm gì? Sao không tới đây giúp ta một tay?

Hồng Hoa hỏi:

– Bác làm gì mà đến nông nỗi vậy, bác người lùn?

Người lùn đáp:

– Cái con ngỗng ngu si, tò mò kia, ta muốn bổ cây để có củi nhỏ đun bếp, đun củi to thì cháy mất thức ăn. Chúng ta chỉ ăn có chút xíu chứ đâu phải nuốt chửng ngốn ngấu như tụi tham ăn, tham uống tụi bây. Ta đã chêm vào một cách chắc chắn, tưởng chừng mọi chuyện sẽ êm xuôi, ai ngờ cái gỗ chết tiệt kia trơn quá, chêm bị văng ra, nhanh như chớp khe gỗ khép kín lại làm cho chòm râu bạc đẹp đẽ của ta mắc kẹt lại không lôi ra được. Có thế mà tụi bây lại cười, lũ nhãi ranh ngu ngốc còn hôi sữa kia, tụi bây không biết xấu hổ hay sao?

Hai em cố hết sức, nhưng không làm sao kéo được chòm râu ra, vì nó bị kẹp chặt quá.

Hồng Hoa nói:

– Để tôi chạy đi gọi người đến giúp.

Gã lùn khàn giọng quát:

– Đồ cừu điên dại, ai lại đi gọi người tới giúp, tụi bây hai người là thừa sức giúp rồi còn gì, tụi bây không nghĩ ra kế gì hay hơn à?

Bạch Tuyết nói:

– Bác đừng sốt ruột, tôi đã có cách.

Rồi em lấy kéo nhỏ trong túi ra và cất sát chỗ râu bị kẹt.

Thấy mình đã thoát nạn, gã lùn nhấc chiếc bị đựng đầy vàng nằm trong đám rễ cây và càu nhàu:

– Đồ mất dạy, tụi bây cắt mất một đoạn của bộ râu kiêu hãnh của ông! Quỷ sẽ hành hạ tụi bây.

Nói rồi hắn quẩy bị lên vai đi thẳng, không thèm quay lại chào hai em lấy một câu.

Sau đó ít lâu, Bạch Tuyết và Hồng Hoa muốn đi câu cá. Khi hai em tới gần bờ suối thì thấy có cái gì như con châu chấu to muốn nhảy xuống uống nước. Hai em chạy lại thì nhận ra ngay gã lùn hôm nọ. Hồng Hoa hỏi:

– Bác làm chi vậy, chắc bác không muốn nhảy xuống uống nước chứ?

Gã lùn thét lên:

– Ta đâu có điên dại như vậy, tụi bây không mở mắt ra mà trông, con cá khốn khiếp nó tính kéo ta xuống.

Thì ra gã lùn ngồi ăn ở đó, rồi ngồi câu cá. Nhưng không may, gió thổi cuộn luôn râu nó vào cước câu, ngay lúc đó có một con cá to cắn câu, gã lùn không đủ sức kéo cá lên, cá khỏe hơn cứ thế kéo giật gã lùn xuống nước. Gã lùn đã bám lấy cỏ, sậy nhưng cũng chẳng giúp ích bao nhiêu, gã vẫn bị cá kéo và đúng lúc sắp bị cá kéo xuống nước, thì hai em đi tới. Hai cô bé giữ chặt dây câu nhưng không được, vì hai thứ đã rối chặt vào nhau, chả còn cách nào khác là phải dùng tới kéo, và tất nhiên một đoạn râu nữa lại bị cắt. Gã lùn thấy vậy kêu lên:

– Đồ ranh con, có phải đó là cách chơi không, ai lại đi làm méo mó mặt mày người ta thế? Chơi thế chưa đủ hay sao, ở đằng kia tụi bây cắt đoạn dưới, giờ cắt tiếp đoạn râu đẹp nhất của ta, làm cho ta không dám để đồng bọn nhìn thấy mặt nữa. Ta cầu cho tụi bây phải chạy tới bật gót giày thì thôi.

Rồi lấy túi ngọc trai để trong đám sậy và không thèm nói thêm nửa lời, gã vác túi lên vai đi thẳng và lẩn sau một hòn đá lớn.

Một hôm khác, mẹ sai hai chị em ra tỉnh mua kim, chỉ và dây băng. Con đường qua một vùng toàn những bụi cây con thấp lè tè, nhưng đây đó thỉnh thoảng có những tảng đá lớn. Hai cô bé nhìn thấy một con chim to bay liệng mãi trên đầu mình, rồi sà xuống một phiến đá. Tức thì hai cô nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết. Hai cô chạy tới và rất sợ hãi khi nhận ra đại bàng đã quặp lấy gã lùn mà hai cô đã quen mặt. Đại bàng định tha gã đi. Hai cô gái vốn thương người vội níu chặt lấy gã lùn, giằng co mãi cho tới khi chim phải buông mồi ra. Nhưng khi đã hoàn hồn, gã lùn lại quay ra quát mắng:

– Chúng bay đồ hư hỏng! Đồ vụng về thô kệch! Có đời thuở nhà ai lại cứ thế mà cắm cổ kéo làm cho chiếc áo mỏng của người ta rách bươm ra thế này.

Rồi gã cắp túi ngọc, len lỏi qua các kê đá chui vào hang.

Hai cô đã quen với tính bạc bẽo của gã, cứ thế đi thẳng ra tỉnh làm cho xong phần việc mẹ giao.

Khi về hai cô cũng qua vùng đồng hoang ấy. Gã lùn ngạc nhiên không ngờ muộn rồi mà vẫn có người đi qua. Gã đang đổ những viên ngọc ra một chỗ đất sạch. Dưới ánh nắng chiều hôm, ngọc lóng lánh tỏa muôn màu sắc làm hai cô tò mò đứng lại xem.

Gã lùn quát:

– Chúng bay đứng đó làm gì, lũ khỉ kia.

Mặt gã vốn trông ềnh ệch, nay đỏ lên vì tức giận.

4. Chàng hoàng tử bị phù phép

Gã toan chửi tiếp thì bỗng có tiếng gừ gừ nghe kinh hồn, một con gấu đen từ trong rừng bước ra. Gã lùn hoảng hồn nhảy chồm dậy, tính chạy về hang nhưng không kịp, gấu đã đứng ngay bên cạnh. Gã lùn sợ hãi, van xin:

– Ông gấu kính mến, ông tha cho tôi, tôi xin biếu tất cả châu báu, ông thấy những viên ngọc đẹp chưa. Xin ông để cho tôi sống, cái gã nhỏ bé, gầy gò ăn không bõ nhét răng. Ông xơi hai con ranh gian xảo kia, thịt chúng mềm và béo như thịt chó đồng ấy, xin ông cứ xơi.

Gấu không thèm để ý tới những lời van xin của nó, thẳng cánh tát cho tên gian ác một cái khiến gã chết thẳng cẳng.

Hai cô gái chạy trốn, nhưng gấu gọi theo họ:

– Bạch Tuyết, Hồng Hoa ơi, đừng sợ, đợi anh đi cùng với các em.

Hai cô nhận ra tiếng gấu bèn đứng lại. Khi gấu tới gần hai cô, bỗng nhiên bộ lông gấu rơi xuống, gấu đã biến thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú, quần áo mặc toàn bằng vàng.

Chàng trai nói:

– Anh là hoàng tử. Gã lùn độc ác kia đã ăn trộm những của quý của anh, rồi phù phép biến anh hóa ra gấu chạy trong rừng tới khi gã chết mới được giải thoát. Giờ thì gã đã được nhận sự trừng phạt đáng với tội của gã.

Bạch Tuyết kết hôn với hoàng tử, Hồng Hoa với em hoàng tử, rồi bốn người chia nhau số của cải mà gã lùn tha về cất giấu trong hang của gã.

Bà mẹ già còn sống nhiều năm yên vui cùng với các con gái mình. Hai cây hồng bà đem theo trồng ngay trước cửa sổ, năm nào hai cây cũng trổ những bông hoa hồng trắng và đỏ nom thật đẹp.

Câu chuyện Bạch Tuyết và Hoa Hồng – Truyện cổ Grimm
Lương Văn Hồng dịch

– truyencotichonline.net –

Bạch Tuyết và bảy chú lùn - Truyện cổ Grimm
Bạch Tuyết và bảy chú lùn – Truyện cổ Grimm

Giới thiệu truyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn

Bên cạnh câu chuyện Bạch Tuyết và Hoa Hồng, trong bộ Truyện cổ Grimm toàn tập còn có câu chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn rất nổi tiếng và được các bạn nhỏ trên toàn thế giới vô cùng yêu thích.

Truyện được anh em nhà Grimm giới thiệu lần đầu vào năm 1812. Nội dung kể về nàng công chúa xinh đẹp có làn da trắng như tuyết, môi đỏ như son. Nàng phải chạy trốn vào rừng sâu để tránh sự hãm hại của bà hoàng hậu độc ác và được bảy chú lùn tốt bụng đã cưu mang. Hoàng hậu tiếp tục nghĩ ra rất nhiều cách để giết chết nàng và cuối cùng mụ cũng thành công. Nhưng bất ngờ xảy đến khi có chàng hoàng tử ở nước láng giềng khiến nàng tỉnh dậy. Hoàng hậu độc ác bị trừng phạt, còn nàng công chúa Bạch Tuyết thì sống hạnh phúc với hoàng tử mãi mãi.

Chúng ta hãy xem câu chuyện này để bước chân vào thế giới của nàng Bạch Tuyết xinh đẹp và bảy chú lùn nhân hậu, đáng yêu nhé!


Bạch Tuyết và Hoa Hồng [Truyện cổ tích của anh em Grimm]
Tác giả: Trần Mạnh Đức tổng hợp theo: thegioicotich.vn
Tag:
 
Cùng chuyên mục
Ba sợi tóc vàng của con quỷ [Truyện cổ Grimm chọn lọc]

Ba sợi tóc vàng của con quỷ [Truyện cổ Grimm chọn lọc]

Ba sợi tóc vàng của con quỷ là truyện cổ tích Grimm, kể về một cậu bé hiền lành...

Chàng hoàng tử không biết sợ [Truyện cổ Grimm]

Chàng hoàng tử không biết sợ [Truyện cổ Grimm]

Chàng hoàng tử không biết sợ truyện cổ Grimm, kể về một chàng hoàng tử dũng cảm...

Người Da Gấu [Truyện cổ Grimm chọn lọc]

Người Da Gấu [Truyện cổ Grimm chọn lọc]

Người Da Gấu là câu chuyện cổ tích rất hấp dẫn của anh em nhà Grimm, kể về một a...

Bác thợ xay bột và con quỷ [Truyện cổ Grimm]

Bác thợ xay bột và con quỷ [Truyện cổ Grimm]

Bác thợ xay bột và con quỷ là truyện cổ Grimm, kể về một cô gái bị con quỷ hãm h...

Con Đức bà Maria [Truyện cổ Grimm ý nghĩa]

Con Đức bà Maria [Truyện cổ Grimm ý nghĩa]

Con Đức bà Maria là truyện cổ Grimm, giáo dục các bạn nhỏ phải biết thành thật n...

Chó Sói và Cáo [Truyện cổ Grimm ý nghĩa cho bé]

Chó Sói và Cáo [Truyện cổ Grimm ý nghĩa cho bé]

Chó Sói và Cáo là câu chuyện cổ Grimm, nhắc nhở chúng ta phải biết trân quý tình...

Câu chuyện Bà Chúa Tuyết [Truyện cổ tích Grimm]

Câu chuyện Bà Chúa Tuyết [Truyện cổ tích Grimm]

Bà Chúa Tuyết là truyện cổ tích của anh em nhà Grimm, kể về hai chị em với hai t...

Ong chúa [Truyện cổ Grimm nói về lòng biết ơn]

Ong chúa [Truyện cổ Grimm nói về lòng biết ơn]

Ong chúa là truyện cổ Grimm nói về lòng biết ơn của những con vật, đã giúp chàng...

Mèo, Chuột kết nghĩa [Truyện cổ tích Grimm về loài vật]

Mèo, Chuột kết nghĩa [Truyện cổ tích Grimm về loài vật]

Mèo, Chuột kết nghĩa là truyện cổ tích Grimm, nhắc nhở chúng ta phải biết chọn b...

Bác thợ may lên trời [Truyện cổ Grimm]

Bác thợ may lên trời [Truyện cổ Grimm]

Bác thợ may lên trời là truyện cổ Grimm kể về một bác thợ may láu cá, không biết...

Chàng rể tương lai [Truyện cổ Grimm]

Chàng rể tương lai [Truyện cổ Grimm]

Chàng rể tương lai là truyện cổ Grimm, kể về một cô gái xinh đẹp bị chồng chưa c...

Else láu cá [Truyện cổ tích Grimm]

Else láu cá [Truyện cổ tích Grimm]

Else láu cá là câu chuyện cổ tích Grimm, nội dung kể về một cô gái lười biếng nh...

 
Bài viết liên quan